Account Information
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ

Sách ngẫu nhiên theo giờ

Duyên kỳ ngộ

Tác giả: Trang Trang

Vừa mở mắt, Trình Tinh lập tức nhắm lại, mở ra lần nữa, lại nhắm lại. Sau mấy lần như thế, cô quả quyết tuyệt đối không phải mình đang nằm mơ, cô không nằm trên giường nhà mình, mà ở một nơi lạ hoắc nào đó.

Thử động đậy, chân tay vẫn nguyên vẹn, không hề suy chuyển, lắc lắc đầu, đầu hơi nhẹ, nhưng vẫn tỉnh táo. Cô ngồi dậy, cơ thể không sao. Trình Tinh ngồi trên giường ngơ ngẩn, không lẽ có người nửa đêm bí mật đưa cô từ nhà đến đây? Thậm chí không hề làm cô tỉnh giấc.

Trình Tinh vốn rất thính ngủ. Nhất là những lúc cha mẹ vắng nhà, thính giác của cô cơ hồ càng nhạy, một con chuột chui vào lùng sục thùng rác trong bếp, chân nó vừa chạm nắp thùng, cô đã nhảy khỏi giường xộc vào bếp, vớ lấy quả bóng rổ tung lên. Con chuột mai phục trong bếp đã lâu kinh hãi nhảy dựng, lặng lẽ chuồn thẳng, chạy đến cái hõm tường để quạt thông gió, nó còn dừng lại, quay đầu khinh miệt nhìn Trình Tinh bằng đôi mắt đen hạt đỗ, hình như muốn nói, chỉ bới rác thôi mà, có đáng phải thế không?

Đuổi xong con chuột, cô lại lên giường ngủ tiếp. Không còn tiếng động quấy rầy, cô lập tức ngủ say, không hề mộng mị, vừa thức giấc, mở mắt đã thấy đang ở chỗ này. Quay đầu nhìn quanh, căn phòng không rộng, chừng mười mét vuông, trên tường quét vôi trắng treo bức tranh sơn thủy và đôi câu đối rất trang nhã: “Tùy phong hòa bích nguyệt thanh minh, thính đào thanh trúc vũ vô ý”.

Ngước mắt nhìn, trần nhà được ghép bằng những ván gỗ, nền lát đá xanh khổ rộng. Trước cửa sổ có một cái án chạm trổ hoa văn, trên đặt một chiếc đàn, và một chậu lan thảo. Bài trí đơn giản mà tao nhã.

Đột nhiên cảm thấy người hơi đau, đưa tay sờ, chạm ngay ván giường cứng queo, người quen nằm đệm, ngủ trên giường lát ván thế này đương nhiên thấy đau mình. Lại nhìn cái giường, đây là loại giường cổ, hình như là thời Minh, Thanh, cửa giường có bình phong được ghép mộng bằng những hoa văn tứ hợp như ý và hoa văn chữ thập, gia công cầu kỳ tinh xảo, màn quây bằng lụa màu vàng nhạt. Trình Tinh thầm nghĩ, chiếc giường này quả là rất đẹp, chế tác tinh xảo, giá cả chắc cũng rất đắt. Gối dài, trên thêu hoa, cô đưa tay khẽ vuốt, chạm phải những hạt nhỏ bên trong, bỗng bật cười, trong ruột chiếc gối thêu lại là một túi trấu, thì ra đúng là như vậy.

Click vào bìa sách để xem lớn hơn

Thuyền tới cầu tự nhiên thẳng

Danh mục sách Văn học Châu Á
Tựa sách Thuyền tới cầu tự nhiên thẳng
Tác giả
Ngôn ngữ Tiếng Việt
Trạng thái Đã hoàn thành (full)
Thông tin nguồn http://kokonaoki.wordpress.com/
Link đọc trực tuyến http://kokonaoki.wordpress.com/category/thuy%E1%BB%81n-t%E1%BB%9Bi-c%E1%BA%A7u-t%E1%BB%B1-nhien-th%E1%BA%B3ng/
Thuyền tới cầu tự nhiên thẳng - truyện ngôn tình hiện đại của Mạc Hề Trừu Phong
hiện đại tình cảm
Dịch : ss Không và ss Lam Anh
Làm ebook : JR94

Nếu bạn thấy thông tin trên có gì thiếu sót, xin gửi email góp ý về webmaster@ccphim.com
Trang web được xây dựng với mục đích tạo danh sách và phân loại, tạo dựng môi trường đánh giá, nhận xét, ngoài ra còn có thể thì chỉ là một nguồn download phụ, nên nếu bạn là người nắm giữ bản quyền ebook có một bản download trên trang web, bạn hoàn toàn có thể yêu cầu ccphim gỡ bỏ link down trực tiếp từ ccphim và thay vào đó là link tới nguồn download hoặc trang chứa ebook đó của bạn

Giới thiệu

Trích đoạn:

Sau khi Diệp Khinh Chu lăn lộn trên đất vì viêm ruột thừa cấp tính đã bị đưa thẳng vào bệnh viện lớn nhất thành phố, giống như một con chuột giữa xế chiều, nàng bị hai hộ sĩ hộ tống ra khỏi nhà, vừa bị thái dương rọi thẳng vào đã lạnh ngắt ngay lập tức.

Cô bạn thân Âu Dương cũng không thể hiểu được vì sao, vội vàng kêu lên hoảng hốt : ” Sao vừa mới rên la ầm ĩ xong, các anh vừa chạm vào một cái đã không còn lăn lộn gì nữa vậy ?”

Một hộ sĩ khá lớn tuổi liếc nàng một cái rất lạnh lùng : ” Còn không qua đây giúp một tay!”

Âu Dương vội vàng chạy tới nhấc một chân, hỗ trợ hai hộ sĩ nâng nàng lên đẩy vào trong xe cứu hộ, sau đó những tiếng còi rú lên ầm ĩ, lập tức chạy thẳng tới bệnh viện đệ nhất của thành phố.

Hộ sĩ vội vàng đẩy giường cứu hộ, vừa chạy vừa nói với một y tá dọc đường : ” Mau báo bác sĩ Kiều, viêm ruột thừa cấp tính, chuẩn bị giải phẫu, người nhà mau đi ký tên.”

” A… ” Âu Dương kêu lên : ” Ký tên là sao ?”

Hộ sĩ liền đáp : ” Đúng vậy, chẳng lẽ cô không phải người nhà sao ?”

” Mặt tôi giống nó lắm hay sao ” Âu Dương liền chỉ vào mặt mình trả lời.

Hộ sĩ liếc một cái từ trên xuống dưới rồi đáp : ” Vậy cô gọi người nhà của cô ấy tới.”

Âu Dương liền trả lời : ” Lúc cấp bách thế này làm sao mà gọi được bây giờ”

” Cô đừng cho rằng viêm ruột thừa cấp tính chỉ là một cái giải phẩu nhỏ, kéo dài cũng có thể gây ra chuyện không may đấy.” Hộ sĩ tưởng nàng nói đùa, đáp lại một cách lạnh lùng.

” Tôi ký có được không ?” Âu Dương liền hỏi : ” Tôi là bạn thời đại học, cũng là đồng nghiệp của nó.”

“…” Hộ sĩ nói không nên lời, đột nhiên có một thanh âm trong trẻo vang lên : ” Vậy kêu cô ấy tự ký đi”

Âu Dương quay đầu lại nhìn, là một vị thầy thuốc mặc áo blue trắng, đeo ống nghe, trên mắt là một cặp kính viền vàng không gọng, cặp kính thoáng phản chiếu lại dưới ánh đèn trong hành lang, nên không nhìn rõ ánh mắt của anh : ” Tự cô ấy ký sao ?” Âu Dương liền chỉ tay vào Diệp Khinh Chu đang nằm thẳng cẳng rên hừ hừ trên giường, nhìn qua như sắp chết.

Thầy thuốc kia gật đầu, đi tới gần, duỗi tay phải ra, năm ngón tay thon dài trắng nón, anh giơ ngón tay cái lên bấm mạnh vào huyệt nhân trung của Diệp Khinh Chu một cái, Khinh Chu lập tức cong người lên vì đau đớn : ” Oa…”

” Ký đi” Anh nói xong, lập tức bước thẳng vào phòng thay đồ bên cạnh phòng giải phẫu, không thèm quay đầu lại dẫu chỉ một lần.

” Cái này … cái này… Ai vậy chứ ?” Âu Dương bắt đầu lắp bắp.

Diệp Khinh Chu vừa mới tỉnh lại, trông bộ dáng đã như muốn ngất tiếp, Âu Dương nhanh chóng kéo nàng dậy : ” Ký một cái đã rồi hãy ngất tiếp.”

” Ký cái gì ?” Diệp Khinh Chu rên hừ hừ đáp : ” Mình không giải phẫu đâu… chết thì sao ?”

” Không ký thì cậu chết ngay lập tức…” Âu Dương liền quát lớn : ” Xem cậu có biết sợ chưa ?”

Diệp Khinh Chu lập tức trợn tròn hai mắt, chẳng biết tại sao Âu Dương cảm thấy đồng tử của nàng đang phóng đại gấp mấy lần. Diệp Khinh Chu vội vàng ngồi dậy, phảng phất như cái người vừa rồi còn đau đến co rút chỉ là nhục thể của nàng, hiện tại linh hồn nàng đã chiếm lĩnh lại được cơ thể, lập tức ký một chữ như rồng bay phượng múa, cuối cùng còn cố gắng kéo Âu Dương lại dặn dò : ” Nhớ đưa tiền lì xì cho bác sĩ nhé, có tiền chưa ? Chưa có thì cầm thẻ của mình ra rút đi. Nếu không thì cậu nói với bác sĩ, giải phẫu xong lập tức đưa bổ sung, lại cả y tá gây mê, hộ lý hộ sĩ, không sót bất kỳ người nào nhé…”

Âu Dương vừa lắc đầu vừa đứng nhìn nàng được đẩy vào phòng giải phẫu, rồi mới thở phào một tiếng, nàng sống tới từng này tuổi rồi, những người quen biết chung quanh, nếu muốn đánh giá coi người nào xinh đẹp nhất, người nào nhiều tiền nhất, người nào thông minh có học vấn nhất, đều phải tranh cãi, nhưng nếu chọn ra người nào có lá gan nhỏ nhất, thì không cần tranh luận gì cả, ngoại trừ Diệp Khinh Chu ra, không ai tranh nổi nàng ta.

Hàng hiệu có thể không cần mua, nhưng không thể không đóng tiền bảo hiểm. Qua đường đương nhiên không thể vượt đèn đỏ, nhất định phải đi trên vạch. Trước khi đi ngủ phải kiểm tra cửa sổ ba lượt coi đã đóng kín chưa, tiền mặt trong nhà không bao giờ vượt qua bốn số không, toàn bộ đều gửi ngân hàng hết.

Trước khi ăn gì đều phải xem ngày sản xuất và hạn sử dụng, những sản phẩm loại ba tuyệt đối không mua. Trước khi ăn bất kỳ loại hoa quả gì  nhất định phải sục ôzôn khử độc và gọt vỏ, kể cả dâu tây (là cái loại quả bé bằng ngón tay cái màu đỏ đỏ mà mềnh rất thích ăn đó )

Mỗi khi nhận được lương phải lập tức mua quà cho cấp trên, vì sợ người ta gây khó dễ, nói tới đây, Âu Dương không biết phải nói sao nữa : ” Mỗi tháng nhận lương còn đi chia đông chia tây, vậy cậu làm việc để làm gì hả ?”

Diệp Khinh Chu đáp một cách cẩn thận : ” Có công việc thì sau này mới có lương hưu á. Vạn nhất sau này lúc mình về hưu rồi bị bỏ rơi, không có con cái, mà những thứ tích lũy được bị lừa đi mất, lúc đó nếu mỗi tháng mình đều có lương hưu, thì ….”

” Diệp Khinh Chu !” Âu Dương phẫn nộ rít lên : ” Cậu có thể nào dừng ngay cái kiểu chuyện gì cũng nghĩ theo chiều hướng xấu không hả ???”

” Cậu có biết nước mình có bao nhiêu người thất nghiệp không …. Bây giờ lại có nguy cơ khủng hoảng tài chính nữa…” Diệp Khinh Chu vẫn tiếp tục lo lắng tính toán.

Download

(*) Nếu link die, xin hãy comment báo cho chúng tôi

Name Type Lượt tải Link
Media Fire .prc prc 88

Hãy là người đọc có ý thức xây dựng. Nếu bạn đọc thấy hay, bạn hãy bỏ chút thời gian vào link gốc (hay link đọc online) để cảm ơn người dịch hoặc đơn giản chỉ là tăng một visit cho blog của họ nếu bạn quá lười. Sự ủng hộ của các bạn sẽ khiến họ có thêm động lực để dịch thêm nhiều truyện hơn, hơn nữa giao lưu với những bạn đọc khác và chính người dịch cũng là một hoạt động thú vị. Trân trọng cảm ơn bạn đã đọc những dòng này.

Mật khẩu giải nén, download nếu có là ebook.ccphim.com